User Tools

Site Tools


0107--v-v-c-ng-la-gi

Vệ Vũ công (chữ Hán: 衞武公; trị vì: 812 TCN-758 TCN[1][2]), tên thật là Cơ Hòa (姬和), là vị vua thứ 11 của nước Vệ – chư hầu nhà Chu trong lịch sử Trung Quốc.

Vệ Vũ công là con thứ của Vệ Ly hầu – vua thứ 9 nước Vệ và là em của Vệ Cung bá – vua thứ 10 nước Vệ. Năm 813 TCN, Ly hầu mất, vua anh Cung bá lên ngôi.

Cơ Hòa được anh quý mến, nhưng lại mưu cướp ngôi. Ông mua chuộc các binh sĩ ngả theo mình. Khi tang cha còn chưa hết, Cơ Hòa phát động đảo chính, vua anh Cung bá phải tự sát tại chỗ quàn thi hài vua cha. Cơ Hòa lên ngôi, tức là Vệ Vũ công.

Cơ Hòa thực thi chính sách của Vệ Khang Thúc khiến trong nước được yên ổn.

Năm 771 TCN, quân Khuyển Nhung tiến đánh Cảo Kinh của nhà Chu, giết chết Chu U Vương. Cơ Hòa mang quân cùng Tần Tương công và Tấn Văn hầu cứu nhà Chu, đánh đuổi quân Khuyển Nhung, lập thái tử Nghi Cữu lên ngôi, tức là Chu Bình Vương. Do công lao giúp nhà Chu, ông được thăng lên tước công. Từ đó Vệ trở thành công quốc.

Năm 758 TCN, Vệ Vũ công mất. Ông làm vua được 55 năm. Con ông là Cơ Dương lên nối ngôi, tức là Vệ Trang công.

Vệ Vũ công xuất hiện tại hồi 3, tiểu thuyết Đông Chu liệt quốc của Phùng Mộng Long. Ông có công đánh quân Khuyển Nhung, lập thái tử Nghi Cữu. Lúc đó ông đã ở tuổi 90. Sau đó, ông còn can ngăn Chu Bình Vương không nên thiên đô sang Lạc Ấp nhưng vua nhà Chu không nghe theo.

  • Sử ký Tư Mã Thiên, thiên:
    • Vệ Khang Thúc thế gia
  • Phương Thi Danh (2001), Niên biểu lịch sử Trung Quốc, Nhà xuất bản Thế giới
  1. ^ Sử ký, Vệ Khang Thúc thế gia
  2. ^ Phương Thi Danh, sách đã dẫn, tr 14
0107--v-v-c-ng-la-gi.txt · Last modified: 2018/11/07 17:09 (external edit)